Câu được trùm xấu xaCâu được trùm xấu xa - chương 33

Chương 33Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, bừng sáng cả phòng bệnh. Kéo rèm che cửa sổ, Vũ Như để xuống bình giữ nhiệt đựng canh nóng, thay bình hoa bằng hoa cúc tươi.

Nằm ở trên giường, tầm mắt Tề Thiếu Yến vẫn thủy chung dõi theo bóng lưng cô.

"Ngày hôm qua anh ngủ ngon không?" Làm xong chuyện vụn vặt, cô tới bên anh.

"Cũng không tệ lắm." Cổ họng khàn khàn, anh gật đầu nói dối. Vết thương đau đớn vật lộn anh cả đêm chưa chợp mắt, thế nhưng anh chết cũng không chịu thừa nhận.

Vụ đâm xe mười ngày trước chẳng những làm anh mất máu nghiêm trọng, còn làm anh gãy một chân, nếu không phải nhân viên cứu hộ tới kịp thời, chỉ sợ anh đã tới chỗ lão Diêm vương báo danh rồi. Mặc dù nhặt được về một cái mạng, nhưng vết thương chưa bình phục không ngừng hành hạ anh, đau đớn như thế, nhưng anh sống chết không kêu một tiếng, tất cả thống khổ đều cắn răng âm thầm chịu đựng.

"Vậy thì tốt." Cô nhẹ nhàng kéo chăn bông đắp cho anh, đau lòng nhìn chân trái bó bột của anh. “Hôm nay anh cảm thấy thế nào? Vết thương có đỡ chút nào chưa?”

"Tốt hơn nhiều." Anh miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cho dù vết thương vẫn đau đớn co rút không ngừng.

Kể từ khi gặp chuyện không may tới nay, Vũ Như không có ngày nào là cặp mắt không sưng đỏ, cho dù cô cố gắng hết sức không khóc thút thít trước mặt anh, nhưng anh biết cô vì mình mà rơi lệ không ít. Dù thế nào đi nữa, anh cũng không muốn cô vì mình mà lo lắng.

"Anh uống chút canh gà nhé?" Cô kéo một cái ghế ngồi ở bên giường bệnh, nắm bàn tay to lớn của anh dịu dàng hỏi.

"Lại uống nữa sao." Làm bộ không đau đã rất khó, nếu muốn làm bộ ăn rất ngon, căn bản là khó càng thêm khó.

"Khi nào anh muốn uống thì nói cho em nha." Cô mỉm cười, mắt không chớp nhìn anh.

Từ khi quen biết tới nay, lần đầu tiên cô dùng ánh mắt kỳ lạ này nhìn anh, dường như muốn nhìn thấu anh. "Em... Nhìn cái gì?" Anh bị cô nhìn có chút không được tự nhiên.

"Nhìn anh!" Cô đáp lại rất tự nhiên.

"Nhìn anh?" Anh cười khổ hiểu chuyện sẽ không đơn thuần như vậy.

Trải qua mấy ngày lo lắng phập phồng, tâm tình cô cũng từ từ bình phục lại, sau khi trở lại bình thường, tất nhiên có một bụng chất đầy câu hỏi với anh.

"Tổng giám đốc Thi, cô ta… hinh như đã xuất viện." Quả nhiên, cô lập tức nhắc tới Thi Lệ Nhân. "Mặc dù cô ta đụng phải cột điện, chỉ là hơi chấn động não thôi."

"Đừng nói đến cái người đàn bà điên đó nữa." Anh cố gắng trốn tránh đề tài này.

"Anh đã ghét cô ta như vậy, tại sao còn giúp cô ta thoát tội?" Tề Thiếu Yến bị thương nặng như vậy, thế nhưng không có báo cảnh sát cáo buộc Thi Lệ Nhân cố ý mưu sát, chỉ là lấy lý do say rượu ngoài ý muốn đâm phải, làm cho Vũ Như không thể không nghi ngờ nguyên nhân chân chính đằng sau.

"Đương nhiên là nể tình cô ta cuồng dại, bằng không còn có nguyên nhân gì chứ?" Tuy nói thương trường như chiến trường, nhưng dù sao anh lợi dụng tình cảm của cô ta, dù sao cũng có chút thương xót không muốn làm khó cô ta. Dĩ nhiên anh cũng sẽ không thừa nhận với Vũ Như chuyện gì, anh không muốn cô thấy được bộ mặt lãnh khốc của anh, cho dù đó cũng là một bộ mặt khác của anh.

"Em biết, cái gì em cũng biết." Cô ngoài dự tính của anh gật đầu.

"Em biết cái gì?" Trong đôi mắt anh có nghi hoặc cùng kinh hoàng. Chẳng lẽ cô đã biết anh không từ thủ đoạn đạt được tất cả mình muốn? Chẳng lẽ cô biết nguyên nhân thật sự mình bỏ qua cho Thi Lệ Nhân? Nếu như cô xem thấu được bộ mặt vô tình lãnh khốc của anh kia, sẽ có phản ứng gì? Tức giận? Sợ hãi? Bi thương? Hay là khinh thường? Yếu đuối như cô sẽ không có cách nào tiếp nhận anh, sau đó sẽ đẩy anh ra thật xa? Cô cứ như vậy muốn rời đi anh sao?

Khi trong bụng anh chứa đầy nghi hoặc thì ngón tay nhỏ nhắn của cô lặng lẽ dời đến mi tâm của anh, cố gắng xua đi khẩn trương của anh.

"Em biết chuyện anh làm nhất định có lý do của nó, em biết bây giờ anh đối với em rất tốt, em biết anh thật lòng yêu em.” Cô dâng lên một nụ cười hạnh phúc. “Còn có ai có thể như anh bất chấp tất cả che chở, bảo vệ em? Em biết, cái gì em cũng biết…”

Câu trả lời của cô hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của anh, anh ngạc nhiên há hốc miệng, mà cô chỉ là mỉm cười nhìn anh.

"Đừng nhìn anh như thế…" Đáy mắt cô chất chứa thâm tình cùng tin tưởng làm cho anh nhiệt huyết sôi trào, tinh lực cuồn cuộn, kích động muốn ôm cô, hôn cô. Nhưng mà thân thể anh không thể động đậy làm cho anh vừa tức giận, vừa ảo não không thôi, anh hận chết đi cái ánh mắt kích thích đàn ông của cô, vậy mà ánh mắt anh lại không rời bỏ được cô.

Trong lúc bất chợt, anh rất muốn đày Thi Lệ Nhân xuống mười tám tầng địa ngục, nếu không phải vì cô ta thì…

"Em dựa vào đây." Anh cắn răng, vẫy vẫy tay với cô.

"Thế nào?" Cô lo lắng nghiêng người vào anh.

Anh chỉ chỉ vào gò má mình. "Nơi này thật là đau!"

"Nơi này sao?" Cô đến gần khuôn mặt anh, quan sát tỉ mỉ chu đáo.

"Đúng, chính là chỗ này!" Thừa dịp bất ngờ, anh nhanh chóng hôn lên không ngừng trên khuôn mặt cùng cái miệng nhỏ nhắn của cô.

"Anh đừng lộn xộn, ngộ nhỡ vết thương nứt ra thì làm thế nào?" Phát hiện mình bị lừa, cô nghiêm nghị dạy dỗ anh.

"Đừng như vậy, để cho anh hôn em một chút thôi..." Đột nhiên cô rút ra, làm cho anh cảm thấy mất mát nghiêm trọng.

"Anh ngoan ngoãn nằm xuống, chờ anh khỏe lại hãy nói." Hiện tại cô là lão đại, dĩ nhiên sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

Chờ anh khỏe lại? Vậy còn muốn lâu thật là lâu! Anh đáng thương nhìn cô. "Nhưng mà anh thật nhớ..."

"Không được." Cô nghiêm túc cự tuyệt. "Tốt nhất anh nên nghĩ xem hôn lễ hai mươi ngày sau xử lý thế nào đây."

Hai người chẳng những in thiệp mời cùng đặt tiệc rượu, chú rể lại đột nhiên bị thương nặng, làm cho cô dâu như cô không biết nên thế nào cho phải.

"Phải xử lý cái gì? Đương nhiên là đúng hạn cử hành." Anh không nghĩ ngợi trả lời.

"Thân thể của anh như vậy còn muốn cử hành..." Cô kinh ngạc mở to hai mắt.

"Cho dù ngồi xe lăn anh cũng muốn kết hôn!" Đánh chết anh cũng không muốn kéo dài thời hạn.

"Dời lại ngày tốt cho anh mà."

"Anh không cần!"

"Tại sao?" Cô không biết người đàn ông cố chấp thế làm gì chứ.

"Anh muốn sớm một chút sinh em bé." Anh thẳng thắn hùng hồn nói, lại quên mất tội cũ liên quan vẫn còn đó.

Đây là cái lý do quỷ gì chứ, sinh em bé muốn là được ngay đâu, huống chi...

"Em không muốn nhanh như vậy đã có em bé." Cô nghĩ một đằng nói một nẻo: "Em còn muốn tự do thêm vài năm nữa."

"Sinh sớm một chút không được sao! Sinh sớm một chút, em bé sẽ khỏe mạnh hơn, em cũng có sức khỏe tốt mang thai hơn!” Anh bây giờ cùng với cái người ba năm trước dứt khoát kiên quyết bắt cô bỏ đi đứa bé, đúng là hoàn toàn hai người khác nhau.

"Để sau hãy nói!" Cô từ chối phát biểu ý kiến.

"Vợ yêu… Như Như thân yêu..." Anh cầu xin cô.

Cô cười hì hì hưởng thụ vui thú nhìn anh dây dưa không ngớt.

Đã từng đối cô bạc tình, để cho cô rơi vào vực sâu tan nát, thống khổ cõi lòng, hôm nay lại thấy rõ ràng anh quan tâm lo lắng cô, để cho cô chìm trong thiên đường hạnh phúc.

Những chuyện khác cũng không quan trọng nữa, chỉ cần anh yêu cô, mới là chuyện lớn nhất đời người!

— hoàn —

--- ------oOo---- -----

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Câu được trùm xấu xa - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Câu được trùm xấu xa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Câu được trùm xấu xa - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.228798151016 sec