Câu được hoa hoa công tửCâu được hoa hoa công tử - chương 22

Chương 22Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
"Không được!" Nhan Lập Khải lớn tiếng phản đối.

"Tại sao không được? Cậu rốt cuộc có chuyện gì gấp gáp như vậy?" Lưu Đạo Nam cố ý chỉnh anh.

"Tớ. . . . . ." Trong phòng mặc dù mở điều hòa, trán Nhan Lập Khải lại đổ mồ hôi không ngừng.

"Có chuyện gì anh cứ nói đi, tôi đang nghe." Thấy anh muốn nói lại thôi, Vũ Khiết không khỏi tò mò vạn phần, dứt khoát thúc giục anh nói cho xong.

"Cậu đi ra ngoài trước đi." Nhan Lập Khải nhìn Lưu Đạo Nam, đổi thành anh đuổi người.

"Tớ sao phải ra ngoài? Không phải cho cậu cơ hội nhúng chàm cô ấy sao?" Lưu Đạo Nam không chịu thua kém, cố ý đối nghịch cùng anh.

"Cậu ——" quả nhiên là chó cắn Lã Động Tân*, không nhìn ra tâm người tốt, Nhan Lập Khải chỉ sợ lời nói của mình tổn thương người anh em tốt, không ngờ cậu ta lại lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử.
(*) Chó cắn Lã Động Tân: Vô duyên vô cớ gặp phải những chuyện không như ý, làm ơn mà mắc oán.
Tốt lắm, vậy cũng đừng trách anh vô tình vô nghĩa!

"Cậu thích nghe phải hay không?" Anh cười lạnh hạ quyết tâm."Được, cậu nghe cho rõ, tớ muốn kết hôn với Tiểu Khiết."

Kết hôn?

Người này uống nhầm thuốc à? Hay là cô bị sặc nước váng đầu?

Vũ Khiết bị những lời nói này của anh làm chấn động, tim đập gia tốc.

"Nhưng mà cô ấy là bạn gái của tớ đó! Cậu nói những lời này là có ý gì?" Lưu Đạo Nam híp mắt nhắc nhở anh.

Nhan Lập Khải trầm giọng cường điệu: "Chỉ là bạn gái mà thôi."

Nôn, cũng không phải là bà xã!

"Cậu nói kết hôn liền kết hôn sao? Vũ Khiết sẽ nguyện ý sao?" Lưu Đạo Nam xem thường.

Hai người đàn ông đối đầu, nữ chính lại bị gạt sang một bên ngẩn người.

"Tiểu Khiết, gả cho anh được không?" Đã hiểu tâm ý của cô, Nhan Lập Khải không chút do dự cầu hôn cô gái đang ngẩn người kia.

"Anh. . . . . . Muốn kết hôn?" Cô không thể tin được.

“Trời ơi, hoa hoa công tử như cậu lại muốn kết hôn? Không phải mặt trời mọc đằng Tây chứ?” Lưu Đạo Nam không quên đổ thêm dầu vào lửa, ý đồ chọc gậy bánh xe.

"Đừng nhiều lời, không mượn cậu xen vào." Nhan Lập Khải hận không thể một cước đá cái tên cản trở, không biết điều này ra ngoài.

"Tớ dĩ nhiên quản được." Lưu Đạo Nam nghiêm nghị nói: "Tớ sẽ không để cho một tên đàn ông không có ý thức trách nhiệm tới tổn thương cô gái tớ yêu nhất.”

Những lời này nói xong vang vang có lực, như trảm đinh chặt sắt.

"Cậu cho rằng chỉ có cậu yêu cô ấy thôi sao?" Nhan Lập Khải cười lạnh."Tớ cũng rất yêu cô ấy."

Anh nói gì? Anh yêu cô?

Lần đầu tiên nghe thấy anh nói tới chữ “yêu”, trái tim Vũ Khiết không khỏi nhét đầy nỗi mừng như điên.

"A, cậu yêu cô ấy. . . . . ." Lưu Đạo Nam lại lên tiếng chế giễu."Tớ có thể cho cô ấy tất cả những thứ cô ấy mong muốn, cậu có thể không?"

"Tại sao không?" Nhan Lập Khải trầm giọng cam đoan với Vũ Khiết."Cô ấy muốn gì đều được, chỉ cần tớ làm được." Cô muốn kết hôn liền kết hôn, muốn có con liền sinh con, anh nguyện ý vì cô làm bất cứ chuyện gì.

Anh không thể tiếp tục chịu được cô rời khỏi anh biến mất trước mặt anh, anh muốn coi chừng cô cả đời.

"Em nghe chứ? Thằng nhóc này đã nghĩ thông suốt." Lưu Đạo Nam meo meo cười với Vũ Khiết, tiếp theo vỗ mạnh lên vai Nhan Lập Khải."Yêu cô ấy, phải biết trân trọng cho tốt, đừng bỏ phí!”

Anh cười, trong tươi cười lại có mất mát sâu đậm, trong ván cờ tình yêu này, anh nhất định là người thua cuộc.

"Cậu . . . . . Cũng biết rồi hả?" Mắt thấy phản ứng của anh, Nhan Lập Khải hiểu có vẻ như bạn tốt đã sớm hiểu rõ tâm sự của mình.

"Đó là đương nhiên." Lưu Đạo Nam thừa nhận."Từ nhỏ đến lớn, tớ còn chưa từng thấy qua cậu vì cô gái nào mà khẩn trương như thế, thậm chí còn núp ở ngoài cửa lén lén lút lút nghe trộm người ta nói chuyện."

"Vậy cậu vừa mới rồi. . . . . ." Người này biết rõ tâm ý của anh, biết rõ anh đang ở ngoài cửa, lại còn cố ý bò lên người Vũ Khiết làm càn?

"Cậu khiến Vũ Khiết chịu khổ. Trừng phạt là đáng tội.” Lưu Đạo Nam thẳng thắn nói không chút kiêng kỵ.

Ghê tởm!

Nhan Lập Khải âm thầm mắng.

Lưu Đạo Nam căn bản là muốn làm anh luống cuống, anh vạn vạn không ngờ tới cái tên gốc cây, cọc gỗ này lại dung loại phương pháp này chỉnh anh, xem ra là mình quá khinh thường cậu ta rồi!

Không đợi anh nổi đóa, Lưu Đạo Nam đã đi tới cửa.

"Nhớ đưa thiệp hồng cho tớ." Anh nhảy ra cửa phòng, đột nhiên quay đầu lại."Còn nữa..., tớ rất sẵn lòng làm phù rể cho cậu, nếu như cần tớ ngàn vạn đừng khách khí."

Haizz, xem ra anh tạm thời chỉ có mệnh làm phù rể, ái thần Cupid dường như rất thích chơi trò mèo vờn chuột với anh.

"Chờ một chút." Vũ Khiết đột nhiên gọi anh lại.

Lưu Đạo Nam dừng bước.

"Cám ơn anh." In một nụ hôn trên trán anh."Em. . . . . . Thật xin lỗi."

"Chuyện tình cảm không cần nói xin lỗi." Anh cho cô một chiếc ôm dịu dàng."Chúc em hạnh phúc."

Ngẩng đầu lên, cố ý thưởng cho Nhan Lập Khải đang dùng bộ mặt ghen tức một nụ cười đắc ý, anh mới đóng cửa lại rời đi.

"Xem ra em còn rất thích cậu ta." Người cũng đi xa, Nhan Lập Khải không nhịn được nổ súng, mặc dù chỉ là khẽ hôn, anh vẫn nghiêng đổ cả bình dấm chua.

"Em rất thích anh ấy." Cô hoàn toàn không phủ nhận."Có ai không thích một người khiêm nhường chứ?"

"Đủ rồi!" Anh bá đạo kéo cô vào trong ngực."Về sau chỉ cho em yêu thích một mình anh, nghe không?"

"Nếu như anh tốt với em, em sẽ suy nghĩ." Cô cố ý đùa anh.

"Anh tốt đẹp thế nào em cũng không phải không biết." Bàn tay Nhan Lập Khải bắt đầu hạnh kiểm xấu rồi."Chẳng lẽ nhanh như vậy đã quên rồi à?"

Anh trêu đùa lập tức làm cho toàn thân cô như nhũn ra, nhưng bây giờ cô không có tâm tình chơi đùa cùng anh, bởi vì trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn.

"Chúng ta kết hôn rồi, những cô gái xinh đẹp, trẻ trung kia phải làm sao bây giờ?" Cô giữ tay anh lại hỏi.

Mặc dù hôn nhân đại biểu cho trung thành cùng hứa hẹn, nhưng cô còn phải hỏi trước cho rõ ràng, dù gì cô cũng không muốn làm một cây hoa trong cả rừng hoa của anh, còn phải ngày ngày nghi thần nghi quỷ, vội vàng bắt kẻ thông dâm.

"Hiển nhiên em còn chưa tin tưởng định lực ông chồng tương lai nhỉ." Nhéo nhéo chiếc cằm nhỏ xinh của cô, khóe miệng anh khẽ cười, “Nếu anh còn muốn tiếp tục chơi đùa, tội gì phải dùng hôn nhân làm gông xiềng trói mình?"

"Đúng!" Cô cố ý thở dài."Cho nên em cũng không thể không nghi ngờ anh có thật sự muốn kết hôn với em không."

"Đến bây giờ em vẫn còn hoài nghi thành ý của anh?" Anh bật cười.

"Vậy thì tìm cách thuyết phục em đi." Vũ Khiết nghịch ngợm trừng mắt nhìn.

"Được, bây giờ chúng ta lập tức đi công chứng kết hôn." Anh tiến lên ôm lấy cô

"Hôm nay là chủ nhật, cục dân chính không mở cửa." Dựa vào lồng ngực cường tráng của anh, cô cười díp mắt lại nhắc nhở anh.

"Thế sao. . . . . ." Đầu óc anh lại vận động rất nhanh."Không sao, vậy chúng ta sinh con trước."

"Sinh con trước?"

"Đúng, chế tạo baby." Cười như tên trộm, anh lập tức ôm cô về giường.

Lên xe trước mua vé bổ sung sau, không ai nói không được, đúng không?

< HẾT >
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Câu được hoa hoa công tử - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Câu được hoa hoa công tử
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Câu được hoa hoa công tử - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.234488010406 sec