Câu được hoa hoa công tửCâu được hoa hoa công tử - chương 21

Chương 21Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Nhăn mày, cô không nhịn được âm thầm thở dài.

Cô vẫn cho rằng, tự mình có thể dứt bỏ Nhan Lập Khải, tiếp nhận một người khác, nhưng chuyện mới phát sinh vừa rồi, khiến cô ý thức sâu sắc, mình căn bản không bỏ được, anh vẫn xoắn xuýt trong lòng cô không chịu rời đi, mà tình cảm của mình đối với anh, là đay rối, chém không đứt, nhổ không được.

Cô sao có thể ôm ấp tình yêu với một người đàn ông khác, lại tiếp tục qua lại cùng Lưu Đạo Nam? Vậy đối với anh, vô cùng không công bằng!

Trái tim thiện lương của anh lại đổi được một cuộc lừa gạt của cô, cô sao có thể nhẫn tâm như thế được chứ?

Cô không thể tiếp tục như vậy, cô phải dừng trò lừa đảo vô tình của mình lại

Thẳng tanh, có lẽ là biện pháp cứu chữa tốt nhất.

"Đạo Nam, em. . . . . ." Cô ngồi thẳng lại, xoay người đối mặt anh.

"Chuyện gì vậy?" Anh dịu dàng hỏi.

"Em . . . . . Cái đó. . . . . ." Đầu lưỡi đột nhiên thắt, cô muốn nói lại thôi.

Thì ra là, thẳng tanh nói thì dễ, làm được lại vô cùng khó khăn, đơn giản một câu, “Em không yêu anh, chúng ta không thể tiếp tục được”, cô không có cách nào mở miệng

"Em muốn nói cái gì?" Trái lại anh vô cùng tỉnh táo.

"Em. . . . ." Vũ Khiết ấp úng mà nói: "Anh không có điều gì muốn hỏi em sao?"

Được rồi! Nếu trực tiếp không dùng được, vậy thì gián tiếp diễn tả vậy.

"Em hi vọng anh hỏi gì?" Anh hỏi ngược lại.

Cô hít một hơi thật sâu, dường như đã quyết định."Anh không hỏi chuyện của em và Nhan Lập Khải sao, cho dù là chuyện gì, chỉ cần anh hỏi, em sẽ không giấu diếm

Lưu Đạo Nam thâm sâu khó lường nhìn cô, khóe môi nhếch lên nụ cười ảm đạm

"Anh có gì muốn hỏi chứ?" Anh nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc của cô."Anh tin tưởng em, cũng tin tưởng Lập Khải"

Mắt thấy tai nghe hai người ở cùng nhau ôm ấp thân mật, anh lại còn nói tin tưởng bọn họ?

Người này sao lại tốt bụng quá mức như vậy? Tốt đến mức dường như. . . . . . Có chút giả?

"Anh tại sao muốn tin tưởng bọn em?" Anh làm cô tự ti mặc cảm, cũng làm cho cô tức giận."Ai nấy đều thấy được em cùng anh ta léng phéng, chẳng lẽ anh không nhìn ra được? Anh sao còn tin tưởng hai bọn em? Anh nên tin tưởng vào hai mắt mình mới đúng. Thành thật khai báo với anh, bọn em qua lại với nhau cũng được một năm rồi.”

Trong lúc tức giận, cô cũng không thèm để ý hình tượng nữa, lời khó nghe không ngừng thốt ra.

"Vậy thì sao? Bọn em đã chia tay đúng không?" Anh mặt không đỏ, hơi thở không gấp, mặt không đổi sắc.

"Anh biết.” Cô ngạc nhiên, chuyện hai người chia tay, đơn giản chỉ có hai người bọn họ biết được.

"Bằng không em cũng sẽ không cùng anh trở về phòng, mà sẽ ở bên cạnh Lập Khải." Trên mặt anh hiện lên một nụ cười hiểu biết.

"Ít nhất anh cũng nên trách em lừa gạt anh, không cho anh biết chuyện này." Cô thật hi vọng anh sẽ lớn tiếng trách mắng mình, như vậy cô có thể giảm bớt phần nào cảm giác tội lỗi.

"Anh làm sao phải trách em chứ?” Cố tình anh lại không cho cô như ý.

"Tại sao không?" Vũ Khiết cười lạnh, tìm từ sắc bén, “Em cùng bạn tốt của anh vụng trộm sau lưng anh, chẳng lẽ anh không có cảm giác bị phản bội sao?”

Cô chỉ muốn tháo chiếc áo khoác thánh nhân của anh, để anh nổi bão với mình vài câu

"Vậy cũng là chuyện đã qua rồi, không phải sao?" Anh không mắc mưu."Ở trên thế giới này, có ai lại không có quá khứ?"

"Không! Chuyện không chỉ là quá khứ." Cô nắm chặt bàn tay thét lên"Đến bây giờ em còn thích anh ấy, còn yêu anh ấy, anh có biết không?"

"Cho nên?" Lưu Đạo Nam vẫn vững vàng như núi Thái Sơn.

"Cho nên. . . . . . Cho nên. . . . . ." Không nghĩ tới bày tỏ mãnh liệt như thế, đối phương vẫn không chút cử động, cô như bóng cao su xì hơi, mềm nhũn."Em . . . . . Rất xin lỗi. . . . . ." Cô bất lực cúi đầu."Em không tiếp tục quan hệ của chúng ta. . . . . Hi vọng anh đừng quá khổ sở được không . . . . ."

"Nếu còn yêu cậu ấy, tại sao lựa chọn chia tay?" Đối với tình cảnh của bản thân, Lưu Đạo Nam không đề cập tới một chữ, giống như đối với chuyện của người khác còn quan tâm hơn.

"Bởi vì anh ấy. . . . . . không muốn buông tha rừng rậm." Cô cười khổ."Anh phải hiểu rõ anh ấy hơn ai hết chứ."

"Cũng đúng.” Anh đương nhiên hiểu anh em tốt của mình, muốn bao nhiêu trăng hoa, có bấy nhiêu lăng nhăng. Nhưng mà anh cũng không quên, bộ dáng sợ hãi, nóng lòng, ánh mắt mất mát, đau khổ chia lìa của tên kia.

Từ trước tới nay, anh chưa bao giờ gặp qua Nhan Lập Khải đối với một cô gái nghiêm túc như thế? Đây chính là lần đầu tiên

"Thật ra thì. . . . . ." Lưu Đạo Nam vỗ vỗ bả vai của cô, đang định mở miệng an ủi, nhưng vào lúc này qua khe cửa khép hờ, đột nhiên thoáng qua một bóng đen vô cùng khả nghi

Đó là. . . . . Lưu Đạo Nam díp mắt lại, tự suy xét mọi khả năng xảy ra

Có lẽ. . . . . .

Anh liếc qua khe cửa, ánh mắt lóe ra xảo trá trước nay chưa từng có.

"Chuyện đã qua anh không muốn truy cứu nữa, anh chỉ quan tâm tương lai của chúng ta" Anh cao giọng, hơi đề cao âm lượng."Không cần nói tới chuyện trước kia, để chúng ta bắt đầu lần nữa được không em?"

"Nhưng mà....” Cô không muốn bắt đầu lần nữa, trong lòng cô còn có Nhan Lập Khải, sao có thể cùng anh bước tiếp? Ở cùng anh, trong lòng cô ngập tràn tội lỗi.

"Hôm nay anh thiếu chút nữa mất đi em, mới biết em rất quan trọng với anh, anh muốn chân chính có được em, không muốn em rời xa anh thêm một lần nào nữa." Hai tay của anh đặt trên vai mềm mại của cô, bộ dáng thâm tình, khẩn thiết."Nhận cầu lời cầu hôn của anh được không? Để cho chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau. . . . . ."

Cái gì? Anh cầu hôn với cô?

Có lầm hay không thế? Cô không phải nói với anh cô không yêu anh, cô yêu là anh em kết nghĩa của anh sao? Người này có phải có vấn đề tâm lý? Lại muốn cưới một người không yêu anh về làm vợ?

"Này, anh đợi đã. . . . . ."

Lời còn chưa dứt, anh đã lấn người về phía cô, đè cô xuống chiếc nệm mềm mại

Anh tới thật?

Biết anh lâu như vậy, tới nay, đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc thân mật với cô như vậy.

Lưu Đạo Nam cúi người gần cô, đôi môi gần như muốn chạm gần đến má cô.

"Không. . . . . ." Chuyện như vậy, mặc dù cô không xa lạ gì, nhưng đổi vai nam chính thì vẫn không cách nào thích ứng. Cô hốt hoảng muốn đẩy anh ra, lại bị anh cưỡng chế ngăn chặn

Trời ạ! Sao người đàn ông nào sức lực đều lớn như vậy?

Thấy giãy giụa không có hiệu quả, cô kinh hoảng muốn hét lên.

"Hư. . . . . . Đừng lên tiếng. . . . . ." Môi của anh đã lặng lẽ gần sát bên tai của cô, thoạt nhìn cực kỳ giống một đôi tình nhân, vành tai và tóc mai chạm vào nhau."Muốn chỉnh thằng nhóc Nhan Lập Khải một chút, cùng anh diễn xuất một chút đi."

Nghe vậy,Vũ Khiết ngây ngẩn cả người.

"Hôm nay anh nhất định muốn em trở thành người phụ nữ của anh, nếu không tuyệt đối sẽ không buông ra em . . . . ." Lưu Đạo Nam nháy mắt với cô, lời nói càng ngày càng to, gia vị cũng càng lúc càng đậm đà.

Vũ Khiết còn chưa hiểu rõ dụng ý của anh, trong tai lại nghe được một âm thanh vang dội.

Rầm ——

Cửa phòng bị người dùng sức đạp mạnh, phát ra tiếng va chạm đáng sợ.

"Ê, cậu buông cô ấy ra!" Tiếng theo người tới, Nhan Lập Khải giống như trận gió ào ào cuốn vào.

"Cậu không có việc gì xông vào làm gì?" Lưu Đạo Nam quay mặt sang liếc anh, thân thể lại không hề nhúc nhích, vẫn đè trên người Vũ Khiết.

"Đừng trách tớ không cảnh cáo cậu, cậu tốt nhất lập tức đứng lên!" Thấy thế, Nhan Lập Khải lạnh lùng nói, trừng mắt nhìn, hai nắm đấm nắm không thể chặt hơn, bộ dáng chuẩn bị đánh người.

"Này, cậu rốt cuộc có chuyện gì? Có cần thiết vội vã như vậy không? Cửa cũng không buồn gõ. . . . . ." Lưu Đạo Nam bất đắc dĩ ngồi dậy, cau mày, biểu tình như bị người ta cắt đứt chuyện tốt, trong lòng lại âm thầm cảm thấy buồn cười.

"Tớ. . . . . ." Tự biết mình đuối lý, Nhan Lập Khải nhất thời cứng họng."Tớ cố tình tới thăm Tiểu Khiết, thuận tiện muốn nói vài lời với cô ấy.”

Anh nói là sự thật.

Trải qua mấy ngày nay, bên người thiếu đi Vũ Khiết làm bạn, mỗi ngày anh đều thất hồn lạc phách, trái tim như hồ nước bị rút sạch, trống rỗng mất mát khó chịu, mà chấn động suýt nữa mất đi cô vừa rồi, càng làm cho anh hoàn toàn hiểu ra tâm sự của mình, thì ra tim anh sớm bị cô gái này câu trúng, trừ bỏ cô, không thể nhận thêm bất cứ ai nữa, đời này kiếp này anh không thể thiếu cô, cũng không có cách nào buông cô ra.

Vì vậy anh tới đây chuẩn bị nói rõ lòng mình với Vũ Khiết, cố gắng vãn hồi trái tim của cô, không nghĩ tới mới đi gần cửa phòng liền nghe thấy cuộc đối thoại của Lưu Đạo Nam cùng Vũ khiết. Khi anh nghe được tâm ý của cô đối với mình thì nội tâm không khỏi vui mừng như điên, cho đến khi phát hiện Lưu Đạo Nam vạn phần đói khát leo lên người cô, lúc này anh mới bất chấp tất cả mà xông vào .

"Tớ cùng Vũ Khiết còn có lời muốn nói, nếu không cậu cứ đi ra ngoài trước, chờ chúng tớ nói xong, cậu hãy đi vào là được." Lưu Đạo Nam vẫy vẫy tay, giống như đang đuổi con cún.


         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Câu được hoa hoa công tử - chương 21 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Câu được hoa hoa công tử
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Câu được hoa hoa công tử - chương 21. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.264547109604 sec